Tin tức
Cần Thơ, những ngày yêu thương!
[ Cập nhật vào ngày (30/07/2021) ]

Khi viết những dòng này, đồng hồ báo đã gần một giờ sáng. Trong tôi, những cảm xúc chợt trỗi dậy mạnh mẽ với bao suy nghĩ ngổn ngang. Đất nước tôi - dải đất cong hình chữ S mà tôi xiết bao yêu thương ấy - đang trải qua những ngày tháng oằn mình chống dịch.


Khi viết những dòng này, đồng hồ báo đã gần một giờ sáng. Trong tôi, những cảm xúc chợt trỗi dậy mạnh mẽ với bao suy nghĩ ngổn ngang. Đất nước tôi - dải đất cong hình chữ S mà tôi xiết bao yêu thương ấy - đang trải qua những ngày tháng oằn mình chống dịch. Năm 2021, dịch Corona ập đến. Mọi thứ trở nên khó khăn hơn bao giờ hết khi dịch lan từ địa phương này sang địa phương khác. Trên bản đồ đất nước, tôi đau lòng biết bao khi thấy số ca nhiễm cứ tăng dần, số tỉnh thành nhuộm đỏ hiện hữu ngày càng nhiều, còn biểu đồ số người mắc bệnh cứ đi lên. Vật chất trở nên thiếu thốn; kinh tế và  cuộc sống cũng theo đó trở nên khó khăn hơn.

Nhưng…

Càng khó khăn, càng gian khổ, tình người càng tỏa sáng. Hơn 95 triệu người dân, cùng dòng máu đỏ chung màu da vàng, mang trong mình niềm tự hào Con Rồng Cháu Tiên, từ Bắc chí Nam, đều vươn tay ôm lấy dải đất hình chữ S ấy, góp sức vượt qua đại dịch. Khi miền Bắc gọi, cả nước hướng về. Khi miền Nam cần, miền Bắc sẵn sàng, miền Trung có mặt. Nước mắt tôi chực trào nơi khóe mi khi thấy những đoàn xe từ miền Bắc, miền Trung cứ băng băng lao về phía trước, chi viện sức người, sức của cho miền Nam trong cơn dịch. Những chiến binh áo trắng không cần đạn cũng  chẳng cầm súng,  nhưng nụ cười vẫn lấp lánh và đôi mắt long lanh ánh lên một niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tươi sáng, những chuyến xe lương thực ở khắp các vùng miền, bà con cả nước góp sức dồn về, đều thực hiện nghĩa cử tình thân, tinh thần cao đẹp của người Việt Nam như câu ca dao xưa:

“ Nhiễu điều phủ lấy giá gương

Người trong một nước phải thương nhau cùng”

Là một người con của Tổ Quốc Việt Nam, là một người sinh viên tự hào mang logo Đại học y dược Cần Thơ trên ngực áo, tôi luôn khát khao đóng góp cho đất nước mình. Với tư cách một sinh viên y chập chững rèn luyện để trở thành bác sĩ, khi lửa dịch đang ngày càng bùng cháy ở mảnh đất miền Nam này, tôi tự hỏi mình có thể làm gì đây? Bỗng một ngày, tôi được triệu tập tham dự vào đội bổ sung chống dịch của trường, làm công việc nhập liệu tại CDC. Chiếc xe lăn bánh bon bon trên đường, vẽ ra một khung cảnh Cần Thơ rất khác: “Một Cần Thơ với những nẻo đường vắng bóng xe, chỉ thấy màu áo xanh hòa màu áo trắng của các cán bộ đứng chốt”. Trung tâm Tây Đô ngày nào giờ đây tĩnh lặng vì ai cũng góp sức mình vào công cuộc chống dịch này với thông điệp 5K của bộ y tế. Mang theo những suy nghĩ vẩn vơ trên đường, xe đến CDC Cần Thơ lúc nào không hay. Công việc sẽ luân chuyển giữa các đội khác nhau: truy vết, nhập liệu, hỗ trợ, kiểm soát nhiễm khuẩn. Trách nhiệm của nhóm tôi hiện tại là nhập những dòng dữ liệu từ lực lượng lấy mẫu truy vết về máy chủ với độ chính xác cao nhất và tốc độ nhanh nhất.

image001.jpg 

Sinh viên tình nguyện Trường Đại học Y Dược Cần Thơ tham gia Đội nhập liệu tại CDC Cần Thơ thực hiện nhiêm vụ nhập dữ liệu

Tham dự một thời gian, tôi cảm thấy có lỗi vì những suy nghĩ ngây dại trong tôi phút đầu. Sức trẻ và nhiệt huyết làm tôi cứ muốn khoác trên mình bộ đồ phòng hộ, đi từng ngõ, gõ từng nhà, thực hiện công tác truy vết mà tôi vẫn thấy ngày ngày trên báo, muốn một lần xông pha nơi tuyến đầu nên khi biết phải nhập liệu, tôi đã hơi thất vọng đôi chút vì không được như ý. Nhưng hoa nào cũng có hương sắc riêng, công việc nào cũng đáng trân trọng. Một ngày làm việc bắt đầu từ khi ánh sáng ấm áp chiếu xuyên qua những tán lá cho đến khi trăng đã lên cao quá đỉnh đầu. Lạch cạch, lạch cạch, những dòng dữ liệu rạt rào từ tay các cô cậu sinh viên dồn dập đổ về máy chủ. Từ 8 giờ sáng đến hơn 0 giờ khuya, trên chiếc xe chở về nhà chung, đứa nào cũng than mỏi mắt, mỏi nhừ lưng. Đứa cận thì than sắp phải thay kính, đứa mắt sáng thì kêu sắp phải đeo kính rồi. Cả lũ thanh niên sức trẻ tươi xanh lại than vãn đau nhức cái lưng tưởng như đứa nào cũng có bệnh về lưng vậy. Miệng thì than thế thôi nhưng đôi mắt lại lấp lánh tràn ngập niềm vui, cả đám ưỡn ngực tự hào như bọn con nít: “Hôm nay bọn mình nhập được hơn 6000 dữ liệu, ghê chưa?!!”. Nguyên một đám, tưởng đã trưởng thành mà vẫn vui như trẻ con khoe mẹ mình điểm tốt. Nhưng tự hào lắm chứ, khi mỗi ngày, ngày nào cũng như ngày nấy, suốt mười sáu tiếng đồng hồ, hàng ngàn thông tin quý giá được nhập vào thần tốc với độ chính xác cao nhất. Bởi lẽ, ai cũng hiểu được rằng, những dòng chữ, những con số mà cả đám gõ từ sáng đến khuya ấy, là biết bao công sức của mọi người, từ các anh dân quân, chiến sĩ công an đứng chặn chốt bất chấp nắng mưa cho tới những tình nguyện viên, những anh chị bác sỹ, y sĩ ngày đêm truy vết không quản khó nhọc. Bằng tất cả sự trân trọng trong tim, chúng tôi gõ và lại gõ, lòng thầm mong công sức bé nhỏ mà cả đám cùng cố gắng có thể giúp cho thành phố trái tim của miền Tây sông nước sớm ngày vượt qua đại dịch. Chia nhau bữa mì gói, tranh thủ chợp mắt mười lăm phút nghỉ lưng trên chiếc ghế dài, ngủ gục vội trên mặt bàn, tôi và các bạn đã chiến đấu như thế. Chúng tôi gọi nhau bằng cái tên rất kêu “Chiến binh lặng thầm!”. Ngày ngày như thế, chúng tôi cùng nhau cố gắng, cùng nhau nỗ lực. Những xa lạ, gượng gạo buổi đầu biến mất, nhường chỗ cho tình đồng đội tỏa sáng lấp lánh bằng tiếng gọi thân thương: “ Gia đình ơi!”

image001.jpg 

Sinh viên tình nguyện Trường Đại học Y Dược Cần Thơ tham gia Đội nhập liệu tại CDC Cần Thơ

Hơn thế nữa, nhiệm vụ này đã cho tôi một góc nhìn rất khác về những chiến binh đã và đang chiến đấu âm thầm và lặng lẽ trong cuộc chiến này. Có những công việc tận tụy được mấy người thấy, có những hy sinh lặng thầm chẳng ai hay. Những điều phi thường hóa ra cũng có thể xuất phát từ điều nhỏ bé. Từ tận trái tim mình, cho tôi gửi nhé, lời cảm ơn đến các chú tài xế đưa đón bọn tôi mỗi ngày, dù là sáng sớm hay khuya muộn. Lời tri ân này xin được gửi đến các bạn, các thầy cô trong đội hậu cần, lo cho chúng tôi, chẳng ngại vất vả để chúng tôi nơi xa lạ vẫn cảm giác thoải mái như được ở nhà. “ Hậu phương cũng là một mặt trận”, hình ảnh các bạn, các thầy cô cặm cụi nhặt từng bó rau, những giọt mồ hôi lăn trên trán khi đứng bên chảo nóng bừng lửa; các mạnh thường quân tay xách nách mang, càng tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến vững vàng. Ngày ba bữa ăn thơm ngon và dinh dưỡng không bữa nào thiếu, cháo hay mì, đều cảm nhận được sự ấm áp trong từng bữa ăn. Trong hoàn cảnh nhiều người dân khó khăn lao đao chẳng thể có nổi một bữa no, nhiều mảnh đời cơ nhỡ chẳng có lấy một mái nhà, sự quan tâm và chăm sóc của trường làm chúng tôi cảm thấy mình được yêu thương như những đứa con. Nhiệm vụ này ngoài nhập liệu còn phải nhận các mẫu về, bọn tôi cũng đứng trước nguy cơ phơi nhiễm bệnh. Trong hoàn cảnh thiếu thốn vật chất phương tiện phòng hộ nhưng các cô chú anh chị trong CDC vẫn cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho chúng tôi, chỉ dẫn công việc cho chúng tôi một cách tận tình, nở nụ cười bao dung cho thời gian đầu không quen công việc mà hiệu suất bị chậm. Cả anh quản lý dù bận rộn nhưng luôn lo lắng cho chúng tôi từng ly từng tí, sẵn lòng gác lại công việc mà lắng nghe những “mè nheo” tâm sự của bọn tôi. Anh như người anh ruột nuông chiều tận hai mươi sáu đứa em nhỏ trong nhà, gọi bọn tôi bằng 2 tiếng thân thương:”Gia đình!”. Tất cả những yêu thương và chăm sóc ấy đều dành cho bọn tôi, cho những đứa trẻ đang trở thành người lớn cảm giác được an toàn, được bảo vệ, cảm giác ấm áp của một mái ấm. Điều này như tiếp thêm lửa cho nhiệt huyết tuổi trẻ tiếp tục bừng cháy, san bằng mọi khó khăn gian khổ ở phía trước. À hóa ra, khó khăn và thiếu thốn có là gì đâu, nếu chúng ta cố gắng cùng nhau!

image001.jpg 

Sinh viên tình nguyện – đội nhập liệu tại CDC trên xe trở về ngôi nhà chung tại Hưng phú lúc 23g

Bao lời cảm ơn, vạn lời hoa mỹ cũng chẳng thể nói hết sự tự hào của tôi và các bạn về nhiệm vụ của mình, cũng chẳng kể hết nỗi lòng biết ơn của bọn tôi với những con người ấy, những con người chỉ thấy được đôi mắt lấp lánh ánh cười nhưng là đẹp nhất trong lòng đám bọn tôi. Cũng chính các chiến binh thầm lặng gìn giữ núi sông ấy càng làm tôi tin tưởng về tương lai tươi sáng ngày đất nước chiến thắng cơn sóng dữ Covid này, tựa như những câu hát:

“Kẻ thù nào ta không chiến thắng

Triệu người ngày đêm đang cố gắng

Một vòng tay nối trọn Việt Nam

Yêu thương cuộc đời, tin nơi con người

Đừng sợ nhé, chúng ta vượt qua hết

Đất nước của mình, bao nhiêu ân tình

Việt Nam không bỏ lại ai phía sau

Việt Nam hỡi, Việt Nam ơi

Cùng đoàn kết đánh bay Corona”

(Việt Nam ơi! Đánh bay Covid- Minh Beta)

Trước cuộc chiến phía trước, trong tôi vững chắc niềm tin rồi đây Cần Thơ sẽ vui tươi ngày sạch dịch, Tổ Quốc tôi rồi sẽ hạnh phúc ngày chiến thắng làn sóng thứ 3 này. Tôi tin và sẽ luôn tin như thế. Tuổi trẻ của tôi, của các bạn tôi, tự hào trong màu áo của Trường Đại học Y dược Cần Thơ, sẽ cháy hết mình vì niềm tin ấy.

 image001.jpg

Sinh viên tình nguyện Trường Đại học Y Dược Cần Thơ tham gia Đội nhập liệu tại CDC Cần Thơ giữa giờ giải lao

 

Đội Nhập Liệu tại CDC Cần Thơ

Hưng Phú, 2 giờ 50 phút ngày 19 tháng 7 năm 2021

CẦN THƠ QUYẾT THẮNG ĐẠI DỊCH!

VIỆT NAM CHIẾN THẮNG ĐẠI DỊCH!




Cao Thị Phương Thảo, YN K43, Đội Nhập Liệu tại CDC Cần Thơ



Các ý kiến của bạn đọc





Liên kết

 

 

 

 

 

 

tiện ích