Tin tức
Về nhà …
[ Cập nhật vào ngày (13/09/2021) ]

Thấm thoát đã hơn một tháng kể từ ngày chính thức nhận nhiệm vụ tại bệnh viện Dã chiến số 1 Cần Thơ. Những ngày gần đây, khi dịch ở Cần Thơ có dấu hiệu ổn, mọi người vẫn hay hỏi nhau “Bạn sẽ làm gì đầu tiên khi hết phong tỏa?”. Chắc hẳn mọi người có rất nhiều điều muốn làm khi chúng ta được quay về cuộc sống bình thường mới. Riêng tôi, việc đầu tiên tôi sẽ làm là VỀ NHÀ.


1.jpg

Cán bộ và sinh viên trường Đại học Y Dược Cần Thơ ra quân tham gia bệnh viện dã chiến số 1, TP Cần Thơ

Trước khi bắt đầu tình nguyện tại bệnh viện Dã chiến số 1 Cần Thơ, bản thân tôi có tham gia một số hoạt động tình nguyện phòng chống dịch Covid-19 khác. Tuy nhiên, làm việc tại bệnh viện dã chiến luôn là một trong những sự lựa chọn của tôi trong những lần khảo sát tình nguyện của nhà trường. Mặc dù, tôi thực sự rất mong dịch bệnh sẽ sớm được kiểm soát và sẽ không cần phải kích hoạt các bệnh viện dã chiến.

Một số người thân biết mình làm việc ở bệnh viện dã chiến hỏi mình có sợ không. Mình cũng sợ chứ! Nhưng sau khi hoàn thành những công việc khiến mình lỡ chuyến đi hỗ trợ quê nhà Vĩnh Long và phải ở nhà dõi theo những cán bộ, sinh viên đang ngày đêm dốc sức ngoài cộng đồng và các mặt trận khác cũng như những câu chuyện đau thương mất mát cứ liên tục được đưa tin khi tình hình dịch ở Cần Thơ nói riêng và khu vực phía Nam nói chung trở nên phức tạp. Do vậy, chuyên môn là một nhân viên y tế không cho phép mình tiếp tục lãng phí thời gian ở nhà. Với chúng tôi, TRÁCH NHIỆM nặng hơn rất nhiều lần so với nỗi sợ cá nhân.

2.jpg

Cán bộ và sinh viên trường Đại học Y Dược Cần Thơ ra quân tham gia bệnh viện dã chiến số 1, TP Cần Thơ

Lo lắng cho bản thân bỏ qua một bên, nhưng mình biết gia đình cũng sẽ lo lắng đến mất ăn mất ngủ khi mình làm việc trong môi trường nguy cơ cao như vậy. Vậy nên, mình chỉ dám gọi về báo với gia đình trước ngày chính thức làm việc tại bệnh viện một ngày.

Xin lỗi ba mẹ vì lần đầu tiên trong cuộc đời phải làm ba mẹ lo lắng đến vậy. Nhưng con vẫn đang rất an toàn ở đây. Con không phải mặc PPE để làm việc, con không trực tiếp chăm sóc, điều trị cho người bệnh Covid-19. Nhưng hàng ngày con vẫn thầm vui vì góp một phần nhỏ làm giảm đi những giọt mồ hôi sau bộ PPE nóng bức; giảm đi những nét hằn, vết loét của khẩu trang N95 trên khuôn mặt, trên tai của cán bộ, sinh viên đang chăm sóc, điều trị trực tiếp cho người bệnh Covid-19. Ngày hôm kia, trong khoảng khắc giải lao ngắn ngủi giữa mớ ngỗn ngang công việc, một chị đồng nghiệp có hỏi rằng “Chúng ta không mặc PPE, nhưng vẫn đang âm thầm hỗ trợ cho những chiến sĩ mặc PPE cách một tòa nhà ngoài kia thì có được gọi là CHIẾN SĨ THẦM LẶNG không?” Chúng con xứng đáng đúng không ạ?? Con cũng thầm vui khi nhìn thấy những khuôn mặt vui mừng của người bệnh hàng ngày được xuất viện về nhà. Dù chỉ nhìn thấy qua camera thôi, nhưng con biết họ thật sự rất vui khi được xuất viện về nhà ba mẹ à. Con cũng sẽ rất vui được về nhà khi cuộc sống bình thường mới quay lại ba mẹ à. Nên đừng quá lo khi có đôi khi con bỏ lỡ cuộc gọi từ nhà nhé. Rồi chúng con sẽ chiến thắng, con sẽ về nhà sớm thôi.

IMG_20210913_194049.jpg

Sinh viên Trường với khẩu hiệu "Chúng tôi đi làm vì bạn; Bạn hãy ở nhà vì chúng tôi"

Cần Thơ cố lên! Sài Gòn cố lên! Việt Nam cố lên! Chúng ta sẽ về nhà sớm thôi!





P.T.B.K – Hãy sống tử tế và mạnh mẽ hơn nữa nhé!



Các ý kiến của bạn đọc





Liên kết

 

 

 

 

 

 

tiện ích