Tin tức
Thành công của bạn bắt đầu từ đâu?
[ Cập nhật vào ngày (24/11/2021) ]

Nếu có ai đó hỏi tôi "Thành công của bạn bắt đầu từ đâu?”, tôi sẽ trả lời rằng mà không cần phải đắn đo suy nghĩ “Đó là từ thầy cô ở mái trường Đại học Y Dược Cần Thơ – những người đã mang đến cho tôi những kiến thức, kỹ năng làm hành trang giúp tôi vững bước vào đời”.


Từ những ngày đầu bước chân đến trường Đại học Y Dược Cần Thơ – nơi được gọi với cái tên thân thương "Cờ tum". Tôi được thầy cô dạy nhiều về chuyên môn, về kỹ năng và hơn thế nữa là chữ "Tâm" với nghề. Đó là tài sản vô giá để tôi có thể bước chân vào đời sau quãng thời gian đại học.

Cũng như mọi năm, đến tháng 11 là toàn thể sinh viên Đại học Y Dược Cần Thơ lại háo hức đón chào kỷ niệm ngày Nhà Giáo Việt Nam - 20/11. Đây là dịp để chúng ta tôn vinh nhng người "lái đò thầm lặng" và cũng là dịp để bày tỏ lòng biết ơn, sự kính trọng đến với những người thầy, người cô - người đã hết lòng với thế hệ trẻ.

Hôm nay, một buổi sáng thật yên bình với những làn gió thoáng qua mang chút hơi lạnh, những tia nắng nhẹ xuyên qua kẻ lá dịu dàng mang đến hơi thở của sự tươi mới, tràn đầy năng lượng như tiếp thêm sức mạnh, cổ vũ cho đất nước ta sẽ chiến thắng đại dịch, mọi người trở về cuộc sống như cũ, Cần Thơ lại nhộn nhịp như trước. Tôi cảm thấy tự hào và vinh dự khi khoác lên mình một bộ áo dài để dự lễ cùng các bạn, các anh chị và thầy cô thân yêu.

Đối với tôi 20/11 năm nay thật đặc biệt vì năm nay tôi đã là một sinh viên năm cuối, đã trải qua rất nhiều cảm xúc tuyệt vời từ khi bước vào ngôi trường thân yêu này. Tôi xem đây là ngôi nhà thứ hai - nơi lưu lại những k niệm, những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời. Nơi đây, thầy cô và bạn bè như những người thân luôn luôn hỗ trợ, giúp đỡ tôi mọi lúc, họ tiếp thêm sức mạnh cho tôi để vượt qua khó khăn để tôi từ một cô gái yếu đuối trở nên mạnh mẽ và trưởng thành hơn.

Nói đến đây kí ức về ba năm trước khi bắt đầu vào trường lại ùa về trong tôi. Khi biết mình trúng tuyển vào Trường Đại học Y Dược Cần Thơ với chuyên ngành Điều Dưỡng, tôi rất vui sướng vì ước mơ ấp ủ của mình đã thành hiện thực. Ngày tôi khăn gói lên Cần Thơ với biết bao hoài bão mơ ước, đồng thời cũng cảm thấy lo lắng về mọi thứ khi lần đầu xa gia đình.

Năm đầu đại học như một trang mở đầu cho cuộc hành trình dài phía trước của tôi. Với sự bỡ ngỡ lo lắng, sợ hãi về những tiết học đầu tiên, Nhưng nhờ sự ân cần, giúp đỡ tận tình, tạo không khí thoải mái trong giờ học của các thầy cô, đã giúp tôi dần thích thú với bài giảng. Ngoài ra thầy cô còn là người gắng kết các thành viên trong lớp lại với nhau, bằng những cuộc thảo luận nhóm, bài tập tự học, hay những buổi thuyết trình,…chính những hình thức ấy đã giúp tôi có được những người bạn thân thiết, đồng hành cùng mình vượt qua các kỳ thi, các buổi trực đêm tại bệnh viện sau này mà tôi không thể nào quên. Đặc biệt với năm học này, lần đầu tiên tôi được tiếp cận với hình thức thi đặc biệt là “chạy trạm”. Đó là cách thi rất mới lạ, đòi hỏi tôi phải thuộc các chi tiết trên cơ thể một cách chính xác, phản ứng nhanh, nhạy bén, và đặc biệt là thật bình tĩnh khi nghe tiếng chuông “chuyển trạm”. Thật sự khi bước vào phòng thi tôi rất áp lực và căng thẳng, nhưng nhờ sự động viên của các thầy cô bộ môn và các bạn, tôi cũng đã hoàn thành được bài thi. Có thể đây là điều mà tôi không thể nào quên.

Thấm thoát trôi qua tôi trở thành cô sinh viên năm Hai, mở đầu năm học là những tiết học: điều dưỡng cơ bản, kỹ năng giao tiếp,…Ở đây tôi được thầy cô hướng dẫn các kỹ năng cơ bản để chăm sóc người bệnh như: truyền dịch, tiêm mạch, lấy máu tĩnh mạch, đặt thông tiểu, thông dạ dày,…ban đầu chúng tôi sẽ được thực hành trên các mô hình, hoặc thực tập qua lại với nhau nhưng trên hết vẫn đảm bảo an toàn. Ngoài ra còn được thầy cô dạy cho các kỹ năng giao tiếp với bệnh nhân, với người nhà,..giúp họ hiểu rõ tình trạng bệnh của mình, thoải mái, an tâm điều trị, tin tưởng vào nhân viên y tế,…Đó là cơ sở là tiền đề giúp tôi tự tin hơn khi bước chân vào bệnh vin, mở đầu cho những chuỗi ngày lâm sàng ở các cơ sở y tế tại Thành Phố Cần Thơ.

Và thế là năm Ba cũng đến, là một năm đòi hỏi tôi phải thật cố gắng. Vì tần suất đi lâm sàng ở các bệnh viện ngày một nhiều. Chúng tôi rất may mắn được nhà trường tạo điều kiện để được thực tập tại các bệnh vin lớn và có uy tín như: bệnh viện Đại học Y Dược Cần Thơ, bệnh vin Đa khoa Trung Ương Cần Thơ… Nếu có ai đó hỏi tôi đi như thế có mệt không? Tôi sẽ trả lời là có đấy, mệt đấy, khó khăn đấy,…Nhưng đều tôi nhận lại được là những kiến thức mới, sự quyết đoán, khả năng xử lý tình huống của đội ngũ y bác sĩ ở bệnh viện. Điều này được tôi cảm nhận rõ nhất ở khoa Hồi sức tích cực tại bệnh viện Đa khoa Trung Ương Cần Thơ. May mắn thay tôi được thực tập hai tuần ở đây, được đồng hành cùng các anh chị ở khoa trong các đêm trực. Thật sự mỗi bệnh nhân ở đây họ đều đang giành giật sự sống của mình từng phút từng giây, trên người họ có nhiều thiết bị. Mọi sinh hoạt cá nhân đều cần sự giúp đỡ của các anh chị điều dưỡng, các anh chị chăm sóc rất chu đáo và tận tình. Mỗi khi các chỉ số sinh tồn của họ thay đổi theo chiều hướng xấu, cả ekip buổi trực hôm đó đều st sắng tìm hướng xử lí tốt nhất cho bệnh nhân. Mọi người đều hi vọng, sau những tháng ngày điều trị, các bệnh nhân của mình sẽ bình phục, trở về cuộc sống thường nhật, trở về với những người thân yêu.

Trái ngược với không khí nơi này thì tại Bệnh viện phụ sản Cần Thơ. Nơi tôi chứng kiến sự hân hoan, hạnh phúc của bậc làm cha làm mẹ khi họ chào đón thiên thần nhỏ của mình. Các chị hộ sinh, các bác sĩ cũng không ngoại lệ, họ rất vui sướng khi đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, đưa một sinh linh bé bỏng vào thế giới này.

Hoặc lớn lao hơn nữa là cái “tâm” mà các anh chị điều dưỡng, bác sĩ trong khoa dành cho bnh nhân với những hành động nhỏ như những lời hỏi thăm: “Hôm nay bác ăn ngon miệng không? Bác ngủ ngon không?...Hay là tình cảm giữa người mà các bệnh nhân dành cho nhau “tui có tý cháo, anh ăn cùng tui nhé!”

Và rồi tôi kết thúc chuỗi ngày lâm sàng năm 3 bằng hình thức thi vấn đáp. Cũng lại là một hình thức mới, với cách thi này đòi hỏi tôi phải nắm rõ tình hình bệnh nhân ngày hôm đó, các chăm sóc cần can thiệp,….và trả lời được những câu hỏi của thầy cô. Nói chung đây cũng là một hình thức kiểm tra toàn diện về lý thuyết và lâm sàng cho sinh viên. Qua đó tôi biết được mình học được gì, những hạn chế cần khắc phục, và các bài học kinh nghiệm mà thầy cô và các anh chị trong khoa chia sẻ, tôi xem như một hành trang cho mình khi bước vào năm cuối đại học.

Thực tế, như mọi người cũng đã biết. Việt Nam chúng ta đang đối mặt với đại dịch COVID. Toàn dân đều nêu cao tinh thần chống dịch. Và cũng không ngoại lệ toàn thể CTUMP thân yêu xung phong vào tuyến đầu chống dịch như: lấy mẫu cộng đồng, bệnh viện dã chiến,…là một thành viên trong đại gia đình. Khi hay tin trường sắp xếp đội hình lấy mẫu cộng đồng ở Kiên Giang, tôi đã đăng kí tham. Lần đầu xuống thực địa cảm giác bỡ ngỡ, lo lắng là không thể thiếu nhưng may thay tôi có thầy cô, đồng đội hỗ trợ hết mình, cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn nơi đây. Đó như là một sợi dây vô hình gắn kết các thành viên lại với nhau.

Hôm nay khi viết những lời tâm sự này, tôi đã là cô sinh viên năm tư với bao dự định cho năm cuối cấp này. Nhưng thật đáng tiếc, dịch bệnh đang bùng phát. Tôi và các bạn phải chuyển đổi hình thức học tập online, tuy còn nhiều khó khăn, nhưng thầy và trò dưới mái trường CTUMP luôn cố gắng, đoàn kết, hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Với ngày 20/11 đặc biệt như thế này, tôi xin kính chúc quý thầy cô, cán bộ nhân viên trường Đại học Y Dược Cần Thơ có một ngày 20/11 thật nhiều niềm vui, hạnh phúc và thành công trong công cuộc trồng người, đào tạo ra các y bác sĩ giỏi phục vụ cho đất nước.

image002.jpg

Tham dự lễ ngày Nhà Giáo Việt Nam

 

image002.jpg

Khoa Điều dưỡng và Kỹ thuật y học của Trường Đại học Y Dược Cần Thơ







Nguyễn Thị Ngọc Hiền – Lớp CNĐD khóa 44



Các ý kiến của bạn đọc





Liên kết

 

 

 

 

 

 

tiện ích