Tin tức
Cảm ơn những “Người xa lạ”
[ Cập nhật vào ngày (13/09/2021) ]

Ngày 20/8/2021, tôi là một trong hằng trăm con người được UBTP CT đón về từ TPHCM sau cả mấy tháng trời chờ đợi. Hôm nay chuyến xe màu đỏ rực của hãng xe Phương Trang đậu vào sân của khu KTX Đại học Cần Thơ, tôi bước xuống xe, hít thật nhanh không khí êm đềm nơi đây, và thầm nghỉ, vài ngày thôi, tôi sẽ đoàn tụ với gia đình.


02 ngày trôi qua thật nhanh, tôi được xét nghiệm lần 2 và tôi cũng không ngờ, mình lại trở thành nạn nhân của dịch Covid-19. Tâm trạng lo lắng vì giờ trong phòng tôi chỉ còn lại một mình. Thế rồi còi xe hú lên, tôi được đưa đến Bệnh viện dã chiến số 1 cùng vài người trong khu cách ly. Đến đây chắc các bạn nghĩ tinh thần tôi sẽ thật tệ lắm, vì về đến Cần Thơ mà vẫn chưa gặp được người thân nào, toàn những người xa lạ. Tôi ngồi khu tiếp nhận bệnh, nhìn các bác sĩ, nhân viên y tế luôn bận tay không nghỉ, những cuộc điện thoại tới tấp, nhiều F0 như tôi cũng ngồi chờ để chuyển lên khu cách ly nghỉ ngơi. Và các bạn ạ, trong hoạn nạn, nhất là những ngày vào điều trị trong bệnh viện, tôi đã được các "chiến sĩ áo trắng" tận tình chữa trị không khác gì người thân của mình. Chính sự quan tâm, giúp đỡ của các y, bác sĩ đã giúp những bệnh nhân Covid-19 như tôi chiến thắng bệnh tật.

image001.jpg

Hình ảnh Bệnh viện dã chiến số 1, TP Cần Thơ

Thời điểm nhập viện, tôi đã có triệu chứng sốt nhẹ. Mấy đêm đầu ở bệnh viện tôi không thể chợp mắt được. Mỗi ngày qua đi tôi đều cầu mong không có ai lây nhiễm từ mình.

Ngày 25 tháng 8, sau hơn 3 ngày nhập viện, triệu chứng người bị nhiễm Covid-19 trong tôi không nhiều, sốt không còn nữa. Tôi cũng không phải đối mặt với những cơn sốt cao nữa, bớt ho nhiều hơn, thở cũng dễ dàng hơn.

Tuy không có người thân nhưng được sự chăm sóc tận tình của các y bác sỹ và các bạn sinh viên tình nguyện Trường Đại học Y dược Cần Thơ nơi đây đã giúp cho tâm lý của tôi bớt sợ hơn, những “người xa lạ” nay thành ra rất thân thuộc, trong những lúc khó khăn, bi đát nhất, tôi luôn nhận được sự động viên, quan tâm của các y, bác sĩ và lực lượng nhân viên phục vụ. Hằng ngày, các y, bác sĩ thường xuyên đến tận phòng đo thân nhiệt, kiểm tra sức khỏe và hướng dẫn tôi uống thuốc điều độ. Còn các em sinh viên tình nguyện làm nhiệm vụ phục vụ thì thường xuyên hỏi tôi và nói: “Chị cố gắng ăn thật nhiều và uồng thật nhiều nước để có sức đề kháng chị nhé”.

Những lúc khó khăn, đón nhận tình cảm của những người xa lạ, lần đầu gặp mặt khiến tôi xúc động vô cùng. Với sự quan tâm chữa trị và chăm sóc của các y, bác sĩ cùng các nhân viên phục vụ, sau 14 ngày điều trị tại Bệnh viện dã chiến số 1, tôi xét nghiệm âm tính lần 1, rồi âm tính lần 2, tôi vui mừng khôn xiết.

Nhớ lại những ngày đầu vào viện, đến bây giờ tôi vẫn còn lo sợ. Mắc bệnh Covid-19, không có người thân đi cùng chăm sóc nên tôi lo lắng lắm. Thời điểm này, chỉ có bệnh nhân, bác sĩ và y tá cùng lực lượng phục vụ. Bác sĩ không chỉ chữa bệnh mà lúc này trở thành người thân của tôi. Hình ảnh các y, bác sĩ với bộ đồ kín mít chỉ nhìn thấy đôi mắt nhưng họ chăm sóc bệnh nhân rất chu đáo; họ dành cho tôi những tình cảm đặc biệt không khác gì người thân ruột thịt và sẽ không bao giờ tôi quên. Họ động viên, thậm chí nói chuyện hài hước giúp bệnh nhân giải tỏa tâm lý, áp lực. Nhờ có sự động viên của đội ngũ bác sĩ nên tôi thoải mái và suy nghĩ tích cực hơn. Chứng kiến các bác sĩ làm việc quá công suất, nhiều khi mệt mỏi họ nằm soài trên nền nhà khiến những bệnh nhân như chúng tôi không cầm nổi nước mắt. Vậy nhưng, mỗi khi bệnh nhân có biến động, họ cố giấu đi sự mệt mỏi để chăm sóc tận tình...

Ngày 12 tháng 9, sau 21 ngày điều trị tôi đã hoàn toàn khỏi bệnh. Trước lúc ra về, những lời động viên tôi về nhà nhớ cố gắng ăn uống thật nhiều, giữ gìn sức khỏe và tuân thủ phòng chống dịch tại cộng đồng … của các y, bác sĩ làm hai hàng nước mắt tôi rưng rưng. Bước lên xe, quay lại nhìn hình ảnh các y, bác sĩ trong những bộ bảo hộ vẫy tay tiễn chúng tôi cùng ánh mắt rạng ngời, lời chúc bình an tôi cảm giác rất chân tình, ấm áp.

 image002.jpg

Các y bác sĩ chụp ảnh lưu niệm cùng các bệnh nhân khi xuất viện tại Bệnh viện dã chiến số 1, TP Cần Thơ

 

Có lẽ cả cuộc đời này, tôi không bao giờ quên được tình cảm, sự quan tâm của các y, bác sĩ và các nhân viên phục vụ tại Bệnh viện dã chiến số 1 Cần Thơ dành cho tôi. Cảm ơn các y, bác sĩ, sinh viên tình nguyện những “người xa lạ” lần đầu gặp mặt đã dành cho tôi và các bệnh nhân nhiễm Covid-19 tình cảm và sự quan tâm đặc biệt.




Lê Ngọc Hân (Vĩnh Thạnh, Cần Thơ)



Các ý kiến của bạn đọc





Liên kết

 

 

 

 

 

 

tiện ích