Bệnh viện dã chiến

Ngày 20/8/2021, tôi là một trong hằng trăm con người được UBTP CT đón về từ TPHCM sau cả mấy tháng trời chờ đợi. Hôm nay chuyến xe màu đỏ rực của hãng xe Phương Trang đậu vào sân của khu KTX Đại học Cần Thơ, tôi bước xuống xe, hít thật nhanh không khí êm đềm nơi đây, và thầm nghỉ, vài ngày thôi, tôi sẽ đoàn tụ với gia đình.


Thấm thoát đã hơn một tháng kể từ ngày chính thức nhận nhiệm vụ tại bệnh viện Dã chiến số 1 Cần Thơ. Những ngày gần đây, khi dịch ở Cần Thơ có dấu hiệu ổn, mọi người vẫn hay hỏi nhau “Bạn sẽ làm gì đầu tiên khi hết phong tỏa?”. Chắc hẳn mọi người có rất nhiều điều muốn làm khi chúng ta được quay về cuộc sống bình thường mới. Riêng tôi, việc đầu tiên tôi sẽ làm là VỀ NHÀ.


Kể từ lần đầu tiên dịch bùng phát tại Việt Nam, Trường ÐHYD Cần Thơ đã kiêu gọi cán bộ, học viên, sinh viên của nhà trường tham gia phòng, chống dịch Covid 19. Tôi đã không ngần ngại và đăng ký tham gia tuyến đầu phòng, chống dịch, góp một phần công sức nhỏ bé của mình cùng tập thể nhà trường vượt qua thời điểm khó khăn của cả nước. Gia đình, vợ, con, bạn bè và đồng nghiệp cùng ủng hộ tôi, đó là động lực cho tôi càng quyết tâm hơn trong việc phòng, chống đại dịch này.





Căn cứ vào công văn 6422/BYT-KCB ngày 08 tháng 08 năm 2021 của Bộ Y tế về tăng cường đào tạo, tập huấn nâng cao năng lực cấp cứu, hồi sức tích cực.


Trong những ngày nắng oi bức của mùa hè. Đang làm dấy lên cái không khí căng thẳng, trên ánh mắt của các nhân viên y tế tại Bệnh viện dã chiến số 1. Với tôi, đây là thời gian đầy kỷ niệm. Vui có, buồn có, trong thời gian cùng đồng đội chiến đấu ở mặt trận Covid-19.








Tiện ích