Tình nguyện

Trong những ngày cuối tháng 11, khi mà mùa thu đang dần qua đi, tiết trời đang dần trở lạnh, cùng lúc đại dịch Covid – 19 đang có dấu hiệu bùng phát trở lại ở các tỉnh miền Tây sau gần 1 tháng hạ nhiệt và thế giới lại nhận thêm một tin về một biến chủng sắp xuất hiện đó là Omicron. Khi đang ngồi học bài thì tôi nhận được email của nhà trường về việc tham gia tình nguyện trạm y tế lưu động trên địa bàn Thành phố Cần Thơ, với tâm thế sẵn sàng chống dịch, muốn đóng góp một chút sức lực nhỏ nhoi của mình vào cuộc chiến với đại dịch Covid – 19 tại Việt Nam, và với niềm tin mãnh liệt như thế, tôi đã không ngần ngại đăng ký để đi vào chiến trường cùng với những người anh em của mình.


Vi vu gió thổi, những ngọn gió đầu mùa như thấm đến tận tâm can của cậu sinh viên vào sớm mai thức dậy. Tôi biết Cần Thơ đang có bước chuyển mình vào những ngày cuối thu. Sau mùa giãn cách thật là khó chịu, tôi lại cùng các bạn hòa nhập vào cộng đồng, cùng nhau vui chơi, học tập, cùng kể nhau nghe về những thú vui tao nhã đủ thứ ở trên đời.


Đợt dịch thứ tư bùng khắp nơi trên nước ta, đặc biệt là các tỉnh phía Nam gây ra nhiều mất mát, đau thương. Trong đó có Kiên Giang - một tỉnh miền Tây Nam Bộ có đường biên giới cả trên biển và trên đất liền với nước bạn Campuchia nên tình hình dịch bệnh khá phức tạp, hiện vẫn đang gồng mình chống chọi với đại dịch COVID-19.


Tôi trong những năm tháng ngồi trên giảng đường với biết bao mộng mơ và ao ước, đột nhiên, COVID đến và mang theo cơn cuồng phong phá tan hết mọi thứ. Nhưng tôi biết, so với một đứa trẻ ranh còn ngày ngày cắp sách đến trường như tôi, thì có lẽ còn có nhiều mảnh đời cơ cực vất vả hơn rất nhiều.


Ngày 19/11 vừa qua, là ngày tưởng niệm đồng bào tử vong trong đại dịch COVID, bản thân tôi cũng đã nhìn lại chặng đường chống dịch của nước ta và thế giới. Nhìn thấy những video clip của bác sĩ cùng bệnh nhân đối diện với ranh giới của “thế giới khác” rồi được trở về với thế giới của thực tại, tôi vô cùng cảm động và dành một sự nể phục đối với nỗ lực của bệnh nhân và dành một sự tôn trọng đặc biệt đối với vị Bác sĩ khi dũng cảm giành lấy mạng sống cho bệnh nhân ra khỏi tay của thần chết. Nhìn con số hơn 23.000 đồng bào của mình đã ra đi chỉ vì COVID, những con số ấy không chỉ là thống kê mà chính là nỗi đau, nỗi mất mát to lớn của người ở lại, và cũng xin dành một sự tưởng niệm đáng kính nhất đối với người ra đi!


Theo thông báo của Trường Đại học Y Dược Cần Thơ, 60 sinh viên lớp YT44 lên đường hỗ trợ Thốt Nốt trong dự án trả mũi vaccine cho người dân. Tôi cũng vậy, mang theo tâm trạng háo hức kéo vali lên đường, lòng tôi chợt bâng khuâng kì lạ. Từ khi dịch COVID bùng phát trên toàn thế giới, hoạt động toàn cầu bị đình trệ, người người mất việc, sống lay lất khó khăn qua những ngày giãn cách, những người khác phải chịu cảnh mất mát khi người thân mãi mãi ra đi.


Trải qua hơn hai mươi năm cuộc đời, tôi sống trong sự giàu đẹp và phát triển của nước Việt thời bình nhờ sự hi sinh và chiến đấu gian khổ của ông cha ngày trước, là một đứa trẻ lớn lên trong hòa bình, tôi chưa bao giờ nếm trải được nỗi đau hay sự vất vả khi đất nước lâm nguy, có chăng, tôi chỉ biết được bao nỗi khốn khó của đất nước tôi qua những lời kể của ông tôi khi ông tham gia chiến đấu như một người lính ở biên giới tây nam tổ quốc, tuy nhiên, dù cho lời kể có chi tiết, có sâu sắc bao nhiêu, khi chưa trải qua nó, tôi thật sự vẫn không thể nào hiểu được nỗi đau mà đồng bào tôi phải chịu đựng và trải qua.


Cách đây không lâu sau khi kết thúc chiến dịch lấy mẫu cộng đồng và Cần Thơ được trở về trạng thái bình thường mới với số ca dương tính ở cộng đồng giảm đáng kể, hoà vào niềm vui chung của vùng đất Tây Đô, người người, nhà nhà vui mừng vì không còn giãn cách xã hội nữa. Thế nhưng niềm vui không trọn vẹn!


Cũng vừa tròn một tháng sau chiến dịch Hồ Chí Minh. Hôm nay lại nhận một tin nhắn trên group Zalo của khách sạn An Bình: “ Tuân hôm nay không test đội hình hả?” của cô Phương, hay “Mấy bạn xuống sảnh nhận cơm chiều nè!” của thầy Tấn. Nó chắc chắn là một trò đùa rồi nhưng khi đọc lại thấy ấm lòng quá. Chúng tôi bây giờ lại ngồi cùng nhau ôn lại những chuyện đã xảy ra, đọc tin nhắn mà nước mắt lại cay cay.


Khi dịch COVID đang lăm le chực chờ trở lại khắp đồng bằng sông Cửu Long, xem lại những tấm ảnh cũ khi cùng đồng đội tham gia lấy mẫu cộng đồng tại Kiên Giang, lòng tôi không khỏi xao xuyến. Chuyến đi ấy tuy khó khăn không ít, nhưng có nhiều chuyện để lại trong tôi những ấn tượng không thể nào quên, chính là con người vùng đất ven biển ấy.