Tình nguyện

Ngày 16-9, Trường Đại học Y Dược Cần Thơ tổ chức lễ xuất quân tiễn đoàn cán bộ, học viên, sinh viên tình nguyện đến Kiên Giang hỗ trợ phòng chống dịch Covid-19.


Cần Thơ , ngày 15/9/2021. Mới đây mà đã hơn 2 tháng kể từ ngày mình đồng ý tham gia tình nguyện tại Vĩnh Long , tuy năm nay đã là sinh viên năm cuối với những tất bật, bộn bề phải đối mặt trước mắt nhưng vì dịch bệnh nên mình đành gác lại vì mục tiêu chung của toàn dân tộc, mình nhớ kĩ như in như in ngày đầu tiên trường kêu gọi đi tham gia tình nguyện chống dịch ở Bình Dương khi mình đăng kí bạn bè, gia đình đều ra sức can ngăn.


Ngày 16/9, Trường Đại học Y Dược Cần Thơ tổ chức lễ xuất quân cho đoàn 600 cán bộ, sinh viên trường lên đường hỗ trợ tỉnh Kiên Giang trong công tác phòng chống dịch Covid-19.


Sáng nay 16/9, Ban Giám hiệu Trường Đại học Y Dược Cần Thơ đã làm lễ xuất quân lên đường hỗ trợ tỉnh Kiên Giang phòng, chống dịch Covid-19.


Trước diễn biến phức tạp của dịch COVID-19, để chủ động cho công tác phòng, chống dịch bệnh, trưa ngày 16.9, 600 cán bộ, sinh viên Trường Đại học Y dược Cần Thơ đã lên đường hỗ trợ cho tỉnh Kiên Giang.


Đại dịch covid-19, một đại dịch mang đến nhiều đau thương, mất mát, chia rẽ, sụp đổ... thế mà những người làm trong ngành y tế chúng ta vẫn chấp nhận bỏ lại sau lưng tất cả sự đau thương đó, đứng lên chiến đấu chống lại đại dịch nơi tuyến đầu.


Sài Gòn mùa này ốm miết chẳng ngừng, đã thế còn ẩm ương khó chiều, lúc nắng lúc mưa. Đã hơn 10 ngày đặt chân lên TP Hồ Chí Minh nhận nhiệm vụ, công việc cứ thế tuần tự quen thuộc mỗi ngày, chỉ một ước mong mỗi ngày số ca nhiễm sẽ ít dần đi. Vừa kịp chợp mắt 15p sau ca làm muộn buổi sáng và bắt đầu cho ca chiều.


Có ai trong này trải nghiệm lần đầu xa nhà dấn thân vào vùng nguy hiểm chưa ?. Tôi hiểu rằng là ba mẹ mấy bạn chắc chắn sẽ nói cái câu đại loại như vầy nè " Thôi ! Ở nhà đi mày ", người thì lẳng lặng mà nghe theo cúi đầu về phòng, người thì trả lời "Dạ ! " rồi nhẹ nhàng cho qua chuyện,...Nhưng còn tôi sinh ra là được cái miệng cải trời cải đất chẳng bao giờ nghe ai, thêm cái nết cứng đầu “ ngang như cua “của tôi nữa thì mọi người biết rồi đó, cũng vậy nên tôi mới có dịp kể cho mọi người nghe về câu chuyện của mình.


Khi viết những dòng này, con đang ở Sài Gòn trong những ngày lửa cháy, nơi dịch bệnh đang hoành hành ác liệt nhất. Đã 5 tháng rồi con vẫn chưa về thăm nhà. Con vẫn còn nhớ, ngày con gọi điện về báo bố mẹ quyết định lao vào tâm dịch cũng là ngày lễ Vu lan báo hiếu.


Đã 11 ngày trôi qua kể ngày tôi sắp xếp đồ đạc vào vali để lên đường tham gia chống dịch tại huyện Cần Giờ- Thành phố Hồ Chí Minh. Như bao người khác, tôi cũng có nhiều lo lắng và sợ sệt khi đăng kí bởi vì đây là lần đầu tôi tham gia chiến dịch, nhưng tôi vẫn quyết tâm đăng kí và đã điện thoại để thuyết phục gia đình cho mình được đi.